Powered By: Crafty Syntax

Tin tức cập nhật về hội thảo. Chương trình giáo dục học bổng sẽ được gửi tới bạn khi đăng ký nhận Newsletter từ Edulinks
KBU
Hw
Chiêu Trân
Giỏi nhờ... đi chơi nhiều

Bản đồ luôn là bạn đồng hành của Trân mỗi khi đến vùng đất mới.

Ít ai ngờ cô bé Chiêu Trân nhút nhát ít nói ở Đà Lạt xưa bây giờ lại trở thành người phụ trách tuyển sinh ở khu vực châu Á cho Trường CĐ MANCAT của Manchester (Anh). Hơn 3 năm nay, cô gái 28 tuổi này đã trở thành “chị hai” của rất nhiều sinh viên Việt Nam du học xứ sương mù.

Được chọn nhờ mê du lịch “bụi”

Bây giờ, cả năm Trân chỉ ở Việt Nam chừng 3-4 tháng, thời gian còn lại là những chuyến công tác dày đặc ở Thái Lan, Hàn Quốc, Malaysia... Thế mà, năm 2000, nhận được học bổng du học, lần đầu ra nước ngoài, Trân đã từng òa khóc ở sân bay vì chẳng hiểu mọi người xung quanh xì xồ những gì, dù bản thân vừa tốt nghiệp khoa Anh.

Ra nước ngoài là thấy ngay “cục tiếc” to đùng: sao các bạn sinh viên nước ngoài biết nhiều thứ thế, nói đến nước nào là cũng nhao nhao kể kỷ niệm ở đó, còn cô gái 22 tuổi này chỉ biết mỗi Đà Lạt quê nhà, ngay cả Sài Gòn, học suốt 4 năm chỉ kịp biết vài con đường từ nhà trọ đến trường.

Hết 1 năm du học, trở về nước, trong thời gian chờ việc, Trân tranh thủ xách ba lô lên đường du lịch bụi, “lục tung” gần như toàn bộ châu Á: nào Thái Lan, Indonesia, Malaysia, Ấn Độ, Sri Lanka... Kinh nghiệm sống tăng theo... cấp số nhân nhờ những chuyến đi. Nhờ thế mà dịp Trường MANCAT (chuyên về kỹ thuật và khoa học xã hội) tuyển người phụ trách tuyển sinh ở khu vực châu Á, Trân đã lọt qua tất cả các vòng chỉ nhờ “đi du lịch bụi, “lăn lê” nhiều, nên hiểu biết văn hóa, xã hội, phong tục của nhiều nước châu Á”.

Công việc cho một trường đại học nước ngoài hứa hẹn một mức lương hấp dẫn, nhưng Trân lại thích nó ở 2 điểm khác: vừa được đi nhiều (đúng gu của người ham xê dịch) lại gắn với môi trường giáo dục (như ngày xưa và bây giờ Trân vẫn muốn mình sẽ trở thành giáo viên).

“Chị hai tâm lý”

Trân khoe, mình vừa tổ chức thành công cuộc thi “MANCAT Mystery 2006” với giải thưởng là chuyến du lịch ở Anh trong 1 tháng dành cho 2 bạn học sinh ở Hà Nội. Phụ trách tuyển sinh nên “bà chị” Chiêu Trân kiêm luôn vai trò con thoi chuyển tin giữa phụ huynh, học sinh và nhà trường và làm tư vấn viên giải quyết những rắc rối to nhỏ của các du học sinh.

Trân bảo nhiều thầy cô người Anh nhận xét học sinh Việt Nam thông minh nhưng chưa thật sự năng động, thường chơi cùng đồng hương mà ít kết bạn với sinh viên các nước cũng như người bản xứ. Điều này hạn chế phần nào khả năng hội nhập vào cuộc sống ở Anh.

Trong câu chuyện về các du học sinh, Trân cứ tiếc mãi trường hợp của một sinh viên ở Sài Gòn thích xe hơi xin tiền bố mẹ để “chữa bệnh xoang”. Dù Trân đã khẳng định với bố mẹ cậu bé là ở Anh, mọi chi phí y tế sẽ được chính phủ trả nhưng bố mẹ xót con vẫn gửi tiền sang cho con chữa bệnh.

Có tiền, cậu bé sắm ngay một chiếc xe hơi để đi học, chạy loạng quạng thế nào mà đụng nhằm một “Chí Phèo”. Nạn nhân chỉ bị thương nhẹ nhưng muốn ăn vạ cậu du học sinh nước ngoài nhỏ tuổi nên đe dọa phải bồi thường khá nhiều tiền, nếu không sẽ báo cảnh sát. Chẳng dám viết thư thú thật với bố mẹ, cậu bé ấy “miệt mài” nghỉ học để đi làm thêm cho đến khi bị trường phát hiện và buộc thôi học.

“Ham chơi quá thì thiếu kiến thức, nhưng cũng sẽ đáng tiếc khi có em chỉ biết học mà không dám chơi. Mình thấy đi du lịch cũng học được nhiều thứ. Vì thế, mình luôn bảo các bạn nhỏ phải tranh thủ đi du lịch, đến những vùng đất mới để mở rộng tầm nhìn và hiểu rõ mình muốn gì trong tương lai”.

Trân bảo ở Việt Nam bây giờ ai cũng thích du học về Quản trị kinh doanh, Công nghệ thông tin, trong khi các bạn trẻ ở Hàn Quốc, Thái Lan... lại thường chọn học những ngành kỹ thuật như thiết kế, hóa thực phẩm... “Các ngành “hot” rồi sẽ có lúc đổi chiều khi cung vượt quá cầu”, Trân chia sẻ kinh nghiệm.

(Theo Dân Trí)

Dương Quỳnh Hoa
Hoạt động tình nguyện thời @


Nếu không có cách “quản trị” thời gian và công việc tốt, chắc Hoa khó điều phối được công việc luôn trong xu hướng “bùng nổ”.

Tốt nghiệp khoá đào tạo Thạc sỹ tại University of Greenwich, ngành Quản lý phương tiện; có cơ hội trở thành một công dân Anh Quốc với công việc ổn định và cuộc sống bên “trời Âu” nhưng Hoa vẫn trở về Việt Nam.

“Việc” đầu tiên mà khiến nhiều người biết đến Hoa là… hoạt động tình nguyện. Số là khi ở Anh, qua diễn đàn Trái Tim Việt Nam Online, Hoa đã cùng bạn bè lập nên Cộng đồng tình nguyện viên Việt Nam và Quốc tế Big Heart.

Đoàn tụ gia đình xong, Hoa gần như gắn bó hoàn toàn với Big Hearts luôn, xúc tiến tập hợp thành viên cả ở trong và ngoài nước, lên kế hoạch cho những chương trình tình nguyện.

Cho đến nay, Big Heart đã thực hiện được một loạt dự án: Tủ sách tình nguyện (quyên góp sách cho huyện Xín Mần, tỉnh Hà Giang), thời trang Big Heart (với hai buổi trình diễn đã được tổ chức), dự án Big Heart và những người bạn.

Bên cạnh đó là nhiều hoạt động offline khác: Tổ chức hội thảo du học, triển lãm tranh, triển lãm thư pháp, thăm làng trẻ Birla, thực hiện các đêm nhạc điện tử…

Số thành viên Big Heart hiện có trên 100 thành viên là thanh niên, sinh viên tại Việt Nam và nhiều nước trên thế giới.

Làm hết sức, chơi hết mình

Hiện, Hoa đang theo đuổi một dự án về Quản trị doanh nghiệp tổng thể (ERP) tại Hạ Long (Quảng Ninh) nên cô gái có vóc dáng nhỏ bé này chỉ có mặt tại Hà Nội vào mỗi cuối tuần.

Chạy như con thoi, làm việc mê mải và mỗi lần Hoa gặp gỡ, tụ tập bạn bè thì đó thường là gặp nhau ở… những event!

Có tháng, Hoa tham gia tổ chức hai đêm nhạc Trịnh liên tiếp, sáng tinh mơ đã cùng bạn bè ra chợ hoa, tự chọn hoa để trang trí trong đêm nhạc.

Hai show thời trang đã thực hiện thì một show có trình diễn bộ sưu tập của Hoa và những sản phẩm thời trang của cô gái học chuyên về kinh doanh này đã được giới thiệu trang trọng trên báo chí.

Làm hết sức, di chuyển liên miên khiến ngay chuyện ăn uống, nghỉ ngơi của Hoa cũng “phập phù”, nhưng Hoa nói, cô vẫn đủ thời gian cho những cuộc vui với bạn bè, những phút riêng tư.

Tôi là Dương Quỳnh Hoa

Thường xuyên thấy Hoa cười. Bận rộn nhưng Hoa vẫn được lòng bạn bè, dù thân quen hay tình cờ gặp gỡ…

Ngày ở Anh, Hoa từng học tập và làm việc tại Tổ chức Phát triển y tế cho trẻ em và cộng đồng.

Năm 2004, cô được chính phủ Anh trao tặng giải thưởng dành cho những người có tinh thần khuyến học.

Với vai trò phụ trách phát triển dự án, Hoa đã nhận được sự đồng ý giúp đỡ của nhiều tổ chức trên thế giới ủng hộ tài chính cho hoạt động của tổ chức này.

Hoa nói, nếu điều kiện cho phép, cô muốn quay trở lại Anh để lấy bằng tiến sĩ - thực hiện dự định dang dở của mình.

Nếu vẽ chân dung Hoa thì đây là một cô gái khó lẫn. Cô lúc nào cũng đeo một chuỗi… tràng hạt. Thích ngồi café vỉa hè. Đôi tay gầy guộc luôn đeo đủ các loại vòng.

Trang phục lạ mắt với tông màu trầm. Nếu bắt gặp một cô gái tóc tém như thế, phóng xe @ đi một mình trên phố, ngay cả khi đã vào khuya, nếu bạn có gọi Dương Quỳnh Hoa thì cô ấy sẽ cười thân thiện…

( Theo Mang Du Hoc )

Nguyễn Tiến Anh
Đường đến Harvard...


Hằng năm, có hơn 20.000 sinh viên xuất sắc nhất trên toàn thế giới nộp hồ sơ vào Harvard. Chỉ 2.000 hồ sơ trong đó được chọn.

Năm 2003, có hai sinh viên VN đầu tiên được chọn vào cấp đại học của Trường Harvard. Một trong hai người đó là sinh viên ngành toán Nguyễn Tiến Anh. Sau đây là câu chuyện của anh...

1. Lần đầu tiên đến Singapore với học bổng Asian, tôi chưa tròn 16 tuổi. Một giấc mơ đẹp trở thành sự thật. Người ta nói cuộc viễn du ngàn dặm được bắt đầu bằng một bước chân. Về sau này tôi mới hiểu được bước chân đầu tiên của tôi thật sự là điểm bắt đầu của một cuộc hành trình vô cùng thú vị, có gian nan, có khó khăn nhưng cũng thật may mắn và phong phú...

2. Đối với tôi, việc được Trường đại học Harvard nhận năm 2003 thật sự là một giấc mơ thứ hai mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ trở thành sự thật. Chỉ từ khóa năm 2003 của tôi, Trường Harvard mới bắt đầu nhận hai sinh viên VN đầu tiên. Giờ nhìn lại, tôi thấy việc chuẩn bị của mình đã diễn ra từ Singapore. Tôi đã chuẩn bị khá tốt về nhiều mặt: một vốn tiếng Anh tốt, lợi thế về các môn khoa học tự nhiên như toán, lý hay tin học. Với những môn xã hội, mặc dù thời gian đầu có rất nhiều khó khăn về ngôn ngữ, nhưng rồi tôi đã đuổi kịp và thật sự cảm thấy thích thú những môn học như văn hoặc địa lý.

Tôi cũng giành được một số thành tích tốt trong các kỳ thi học sinh giỏi cấp quốc gia của Singapore, cũng như tham gia tổ chức nhiều hoạt động ngoại khóa: thể thao, làm tạp chí điện tử, tình nguyện viên, gây quĩ cho người nghèo. Qua những hoạt động đó, tôi tự thấy mình trưởng thành lên nhiều, học được nhiều kỹ năng quí và có một tầm nhìn già dặn hơn.

Những sự chuẩn bị đó giúp tôi rất nhiều khi viết bài luận về bản thân mình (bài viết quan trọng nhất của một hồ sơ), cũng như trong những lá thư giới thiệu của nhà trường và thầy cô, và trong những cuộc phỏng vấn với đại diện của nhà trường. Cảm xúc của tôi khi chuẩn bị gửi tập hồ sơ đi Harvard thật là khó tả: nó chứa đựng cả sự mệt mỏi, căng thẳng bởi kỳ thi tốt nghiệp, có cả nỗi buồn và cô đơn khi nhớ nhà, là tâm trạng lo lắng, xao xuyến khi bước chân vào một trang mới trong cuộc đời đầy thử thách...

3. Hằng năm có 20.000 thí sinh gửi hồ sơ dự tuyển, mà hầu như ai cũng rất xuất sắc, toàn diện. Trong khi đó chỉ có trên dưới 2.000 người trúng tuyển và khoảng 1.650 người nhập học hằng năm. Đã có dịp làm việc với các cán bộ tuyển sinh của Harvard, tôi biết trong số 20.000 thí sinh, không phải chỉ có 2.000 người đạt yêu cầu, mà đến 40-50% số thí sinh đều rất xuất sắc và hầu hết hội tụ đủ những yêu cầu học vấn và thành tích như những người trúng tuyển.

Bởi vì ở Mỹ, không có kỳ thi tuyển hay tốt nghiệp trung học trong toàn quốc như ở VN, nên không có những chỉ số quyết định như đỉểm chuẩn, điểm sàn... Việc so sánh các thí sinh đến từ nhiều nền giáo dục khác nhau trên toàn thế giới, với nhiều hoàn cảnh khác nhau là vô cùng khó khăn. Khi cán bộ tuyển sinh xem xét một bộ hồ sơ tuyển sinh, họ không chỉ coi trọng thành tích học tập, hoạt động ngoại khóa mà còn muốn tìm những sinh viên tương lai có thể đóng góp tích cực vào các hoạt động ở trường và chia sẻ cuộc sống cộng đồng với bạn bè đồng môn. Họ còn tìm kiếm những điểm nhấn đặc biệt, những sự khác biệt để làm cho cộng đồng trường phong phú hơn.

Cầm giấy báo kết quả tuyển sinh và lá thư chúc mừng của Trường Harvard, tôi thật sự không thể tin vào mắt mình. Để được nó, tôi đã “phá vỡ” chính con người của mình: một cậu bé hiền lành, mơ mộng... để trở nên mạnh mẽ hơn, “cái tôi” cứng rắn và bản lĩnh hơn... ở giữa xứ lạ, quê người...

4. Ngày đầu tiên đặt chân sang Singapore, thầy cô và mọi người xung quanh trịnh trọng gọi tôi là “Young man” (chàng trai trẻ). Trường trung học Anglo - Chinese School là một trường trung học tư thục có “tuổi đời” 115 năm, được xây dựng theo mô hình trường nội trú cổ điển của Anh. Là một trường có hàng ngàn học sinh, nhưng nhiều khi giáo viên từ hiệu trưởng đến các thầy thể dục biết đến từng học sinh, điểm mạnh, yếu và cả hoàn cảnh gia đình của từng người.

Phương châm của trường: mỗi học sinh là “a scholar, a gentleman and an officer” - một người có học vấn sâu rộng, có nhân cách và có tinh thần trách nhiệm như một sĩ quan. Việc thi cử luôn luôn rất nghiêm túc, không bao giờ có sự gian lận, xin điểm... làm cho học sinh tự nhận thấy trách nhiệm về việc học tập của mình.

Ở đó, những ý kiến của tôi được lắng nghe, tôi không bao giờ phải e ngại gì khi đưa ra những đề xuất mới hay nhận xét của bản thân. Bên cạnh đó, tôi cũng tự thấy mình phải chịu trách nhiệm cho chính cá nhân mình. Và tôi bắt đầu “câu chuyện ngoại khóa” với một ngày hội festival nhằm gây quĩ xây dựng nhà trường và ủng hộ nạn nhân ung thư.

Sau này, qua những hoạt động trong trường và ngoài trường, tôi có điều kiện tiếp xúc với rất nhiều người đến từ mọi ngả đường của xã hội Singapore và Mỹ, từ những cựu chiến binh Mỹ ở tiểu bang Alabama, những đứa trẻ tị nạn Haiti, Costa Rica mới đặt chân lên nước Mỹ, những nhà hoạt động về bình đẳng giới, những người vận động hợp thức hóa hôn nhân đồng giới... Tôi trải nghiệm, nhiều khi bị những thành kiến sẵn có tạo nên cú sốc, nên dành thêm thời gian để tìm hiểu về từng số phận khác nhau trên muôn ngả đường đời, để biết vì sao họ khác biệt như vậy.

5. Năm thứ nhất, trong dịp nghỉ giữa kỳ mùa xuân, tôi được tham gia một chuyến đi tình nguyện của nhóm bạn SV Harvard xuống miền nam nước Mỹ, tại tiểu bang Alabama để làm nhà cho những người da màu nghèo. Đây là chương trình do Tổ chức Habitat for Humanity (Nơi ở cho nhân loại) tổ chức ở các trường đại học tại Mỹ - nhưng mọi việc từ chuẩn bị đến phương tiện giao thông, nơi ở đều do chính sinh viên tổ chức.

Qua những thành phố, những miền quê khác nhau của nước Mỹ, tôi được biết một nước Mỹ muôn màu, muôn vẻ. Chuyến đi ôtô đường trường, những buổi lao động vất vả nhưng vui vẻ giúp tôi hiểu thêm được vị trí của mình trong xã hội, những việc mình có thể làm được, thêm tự tin vào khả năng thay đổi thế giới của mình, dù chỉ là một phần nhỏ.

Học kỳ 1 năm thứ 3, tôi tham gia một hoạt động mới: chương trình biểu diễn trượt băng nghệ thuật mang tên “Hẹn cùng những nhà vô địch”. Đây là một trong những chương trình nghệ thuậttừ thiện lâu đời nhất ở Trường Harvard, và cũng hoàn toàn do sinh viên đại học đảm nhiệm từ khâu chuẩn bị, tổ chức đến quyết toán, dựng quĩ.

Hằng năm, ban tổ chức mời các nghệ sĩ trượt băng nghệ thuật hàng đầu thế giới như Michelle Kwan... đến biểu diễn tại Trường Harvard và mở cửa bán vé cho đông đảo người hâm mộ, số tiền thu được đều được gửi ủng hộ quĩ “Jimmy Fund” để chống ung thư. Đây là một hoạt động ở tầm cỡ lớn và phức tạp bậc nhất đối với tôi từ trước đến nay. Tôi chịu trách nhiệm về mặt tài chính, từ cân đối bảng thu chi hằng tháng cho đến quản lý tiền vé, các nhà tài trợ.

6. Từ “học” ở Harvard có nghĩa rất rộng: học ở đây vừa có thể là ôn thi cho bài kiểm tra cuối năm, có thể là một bài nghiên cứu độc lập do sinh viên chủ động, là học hỏi của người cùng lứa hay cùng lớp, là chia sẻ thông tin, là có những khoảng thời gian thú vị, bổ ích khi hoạt động ngoại khóa hoặc hoạt động xã hội để học làm người, để hình thành nhân cách.

Sự xuất sắc của sinh viên làm các lớp học trở nên phong phú, sôi động. Luôn luôn có những ý kiến trái ngược, những câu hỏi được đặt ra rất hóc búa cho cả sinh viên và giáo sư. Sinh viên xuất sắc và độc lập, nên bài tập, đề án cho nhóm, hay những bài luận đều đạt trình độ cao, sắc sảo (tất nhiên là có sự tiến bộ dần dần) hiếm thấy. Họ học tập được của nhau, và thật sự biến khóa học trở thành một trường học của những ý tưởng. Đó là một môi trường giáo dục toàn diện, một thực thể không lồ chuyên tâm cho giáo dục con người, nhưng nó không tự bó buộc mình vào một định nghĩa cứng nhắc “thế nào là sự học”.

Bản thân tôi không nghĩ rằng Trường Harvard hay Princeton là trường đại học tốt nhất trên thế giới một cách tuyệt đối. Môi trường nào cũng có lợi thế và sự bất cập của nó. Tôi đã chọn Harvard không chỉ vì danh tiếng của trường này mà còn vì tôi nghĩ rằng nó phù hợp với bản thân mình và là nơi có thể giúp tôi trưởng thành hơn.

Có thể tấm bằng Harvard sẽ giúp mở nhiều cánh cửa và nhiều cơ hội hơn, song thật sự có nắm bắt và thành công được với những vận hội ấy hay không là phụ thuộc vào chính bản thân mình. Học ở Harvard, sau này khi nhìn lại, sẽ cũng chỉ là một bước chân trong cuộc du hành vạn dặm của cuộc đời. Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là “make the best of what you have” - luôn luôn cố gắng vươn tới dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào và thay đổi môi trường xung quanh chứ đừng chỉ để hoàn cảnh của mình quyết định số phận của bản thân.

(Theo Tuổi Trẻ)

Nguyễn Thùy Trang
Chinh phục ĐH Cambridge


Sang Anh với vốn ngoại ngữ rất bình thường, nhưng chỉ sau 1 năm du học tại trường Bellerbys College, Nguyễn Thùy Trang đã đạt điểm IELTS 7.0, tốt nghiệp A-level với điểm A tất cả các môn. Trang còn đánh bại tất cả các sinh viên bản địa để đoạt được học bổng toàn bộ học phí 3 năm của Đại học Cambridge với trị giá 25.000 bảng/năm.

- Việc sang Anh du học của chị diễn ra như thế nào?

- Tôi sang Anh khi chưa học hết lớp 12. Vì không có ý định đi học trước đó, lại học nghiêng về Khoa học tự nhiên nên vốn tiếng Anh của tôi ban đầu hầu như không có gì. Tôi đã liên hệ với Trung tâm tư vấn Du học ILA Vietnam để nhờ tư vấn giúp chương trình học A-level ở Anh. Đây là chương trình 2 năm phổ thông của học sinh Anh, những trường đai học danh tiếng tại Anh như Oxford hay Cambridge chỉ nhận học sinh có bằng A-level với ít nhất 3 điểm A. Tôi đã hoàn tất chương trình này trong vòng 1 năm với mức học bổng 30%.

- Làm thế nào mà chị sắp xếp được nhiều bài vở như vậy trong thời gian rất hạn chế?

- Tôi đến Anh tháng 8 năm ngoái, tôi học thêm tiếng Anh trong 1 tháng. Trong tháng này, trình độ của tôi nâng lên rất nhiều. Tháng 9, tôi bắt đầu học A-level, tháng 10 đã phải gửi hồ sơ đăng ký các trường đại học. Tháng 12, tôi đi phỏng vấn 4 trong số 6 trường đại học đăng ký.
Trong vòng 1 tháng sau đó, tôi chuẩn bị cho kỳ thi vào tháng 1. Tôi phải thi gộp tất cả các môn của năm thứ nhất chương trình A-level trong khi tiếng Anh của tôi không thể bằng các bạn. Cũng trong tháng 1, các trường đại học gửi thư trả lời chấp nhận tôi vào học với điều kiện phải đạt điểm nhất định khi tôi tốt nghiệp, trong đó có trường Cambridge. Do đó, tôi phải tiếp tục học tiếng Anh để đủ trình độ vào học đại học của Anh và chuẩn bị cho kỳ thi tháng 6. Tôi không học chung cùng các bạn khác mà học riêng với giáo viên và tự học rất nhiều để đảm bảo chương trình.

Lịch học một năm vừa rồi đối với tôi rất căng. Trong đó, có 2 giai đoạn mà tôi cảm thấy khó khăn nhất. Đó là khi tôi đăng ký và dự phỏng vấn trường Cambridge. Những học sinh giỏi nhất nước Anh đều mong muốn đặt chân vào trường đại học danh tiếng này.

Khi đăng ký các học sinh khác đều đã có trong tay ít nhất là 2 điểm A, trong khi hồ sơ của tôi chưa có gì vì tháng 12 tôi phỏng vấn nhưng tháng 1 mới thi A-level. Tiếng Anh của tôi cũng còn hạn chế trong khi phải nói chuyện với những giáo sư hàng đầu của Anh. Nhưng các giáo viên người Anh đã đặt rất nhiều niềm tin vào tôi.

Giai đoạn 2 là khi tôi nhân được thư chấp nhận của trường Cambridge với yêu cầu phải đạt được 3 điểm A các môn Toán, Toán cao cấp và Lý. Tôi chỉ có 2 tháng để học và thi toàn bộ chương trình năm thứ 2. Lúc đó, tôi khá chủ quan vì nghĩ chương trình cũng dễ và là những kiến thức mà tôi đã học như năm thứ nhất. Nhưng thực ra chương trình rất khó và nhiều cái mới mà tôi chưa từng biết đến. Nhìn tập sách 6 quyển Toán, 3 quyển Lý, quyển nào cũng dày cồm cộp, khiến tôi chóng hết cả mặt. Trong giai đoạn đó, có ngày tôi chỉ ngủ 2 tiếng.

Các thầy cô giáo cũng cho rằng cái khó nhất là phỏng vấn ở trường Cambrige thì tôi đã trải qua nhưng sau đó họ mới biết là tôi căng thẳng vì thấy “khó nuốt” thực sự nên đã giúp tôi giảm stress rất nhiều.

- Chị đã vượt qua kỳ thi ở Đại học Cambridge như thế nào?

- Thi ở Cambridge diễn ra trong 2 ngày. Ngày hôm trước các học sinh đến tập trung để ổn định chỗ ở, đi dạo, thăm quan trường học và ăn tối cũng nhau.
Có 3 phần thi, 1 bài thi viết và 2 lần phỏng vấn. Bài thi viết trong vòng tiếng rưỡi với 150 câu hỏi, trả lời theo hình thức trắc nghiệm. Các câu hỏi đa dạng mọi lĩnh vực, mỗi câu đều rất dài và theo kiểu “đặt bẫy”. Chỉ có trung bình 1 phút để trả lời mỗi câu hỏi. Do đó, nếu không tỉnh táo chắc chắn sẽ chọn sai đáp án.

Sau đó, các ứng viên tham dự phỏng vấn với 2 giáo sư phụ trách khoa mình đăng ký học. Em đăng ký ngành Khoa học máy tính. Phỏng vấn em là một giáo sư môn Khoa học máy tính và một giáo sư môn Lý. Đó sẽ là những người quyết định phần lớn việc em có được nhận vào trường Cambridge và nhận với mức học bổng bao nhiêu. Mỗi cuộc phỏng vấn diễn ra trong vòng 30 phút. Họ hỏi chủ yếu là những câu hỏi chuyên môn với rất nhiều thuật ngữ khoa học. Em cũng phải dựa vào khả năng logic, đoán rất nhiều để đưa ra câu trả lời. Một tháng sau, trường viết thư thông báo em nhận được học bổng toàn bộ học phí 3 năm học.

- Vậy động lực nào khiến chị có thể đạt được thành tích đáng nể như vậy?

- (Cười) Cũng do sự động viên và quan tâm của gia đình, bạn bè và cả thầy cô bên đấy luôn luôn hỗ trợ tôi trong suốt quá trình học, nhất là vượt qua được những kỳ thi căng thẳng.

- Lời khuyên của chị dành cho những bạn trẻ đang dự định du học

- Tiếng Anh rõ ràng không phải là một lợi thế của tôi và các du học sinh khác. Các bạn phải thể hiện được những tư chất thuộc về cá nhân để họ có thể nhìn thấy tiềm năng ở bản thân mình.

( Theo Tuổi Trẻ )

Nguyễn Duy Anh
Học bổng 1 tỉ VNĐ

Mới chân ướt chân ráo vào lớp 10 trường THPT Việt Đức (Hà Nội), Nguyễn Duy Anh đã phải chia tay bạn bè để đi du học Singapore với suất học bổng trị giá gần 1 tỉ đồng Việt Nam. Duy Anh là học sinh duy nhất của Hà Nội đoạt học bổng A*Star năm học vừa rồi.
Ngay từ nhỏ, Duy Anh và chị gái đã được bố mẹ quan tâm kèm cặp học hành rất cẩn thận. Cấp 1 và cấp 2, cậu đều học ở những trường có tiếng về chất lượng đào tạo ở Hà thành. Từ lớp 3 trở đi, năm nào Duy Anh cũng là một trong những học sinh học giỏi nhất lớp, có khả năng tiếp thu kiến thức tốt. Theo Duy Anh, để học giỏi cần phải chăm chỉ, luyện tập nhiều và phải hứng thú với các môn học. Thậm chí, bản thân mình cũng phải tự tìm tòi những bài tập nâng cao để làm chứ không chỉ dừng lại ở các bài tập ở lớp.

Kể về việc dành được học bổng, Duy Anh nhớ lại: Sau khi đỗ được vào lớp 10 trường THPT Việt Đức, lúc đó vẫn đang là kỳ nghỉ hè, bố em có gặp thầy hiệu trưởng Bùi Hữu Ninh. Thầy Ninh đã giới thiệu cho bố em thông tin về học bổng A*Star dành cho các học sinh lớp 9, 10.

Điều khó khăn nhất với em vì chỉ còn hơn 1 tháng nữa là đến kỳ thi trong khi Tiếng Anh thì chưa ôn luyện. Mặc dù hồi ở cấp 2, em cũng là một trong những học sinh của trường được cử đi thi quận và thi thành phố môn tiếng Anh. Tuy nhiên, học tiếng Anh để thi đi học nước ngoài hoàn toàn khác với việc học đi thi ở trong nước.

Em cũng đã được thầy Ninh giới thiệu học tiếng Anh tại trung tâm giáo dục của Singapore có trụ sở tại 86 Phạm Ngọc Thạch - Hà Nội. Đây là nơi chuyên luyện thi các chương trình thi lấy học bổng. Em đã phải học ngày học đêm để bổ sung vốn kiến thức ngoại ngữ cho mình.

Kết quả, Duy Anh đã trở thành học sinh duy nhất trong số 42 học sinh thuộc các trường Việt Đức, Trần Phú, Nguyễn Tất Thành và Mari Cuire tham gia thi được nhận học bổng đáng giá này. Điều đáng nói là cuộc thi này không đặt ra tiêu chuẩn là lấy bao nhiêu người mà quan trọng là có bao nhiêu thí sinh đáp ứng được yêu cầu của họ. Và trong đợt thi này, chỉ có một mình Duy Anh vượt qua được.

Duy Anh cùng các bạn đã phải trải qua hai ngày thi gồm thi viết và phỏng vấn trực tiếp. Ngày thứ nhất là thi viết các bài thi trắc nghiệm chỉ số IQ, thi Toán và Anh ngữ. Ngày thứ hai phỏng vấn tiếng Anh.

Theo Duy Anh, để có được kết quả như vậy cần có một quá trình rèn luyện, quyết tâm và tự tin vào bản thân. Còn khi làm bài thì cần đọc kỹ đề bài và chú ý những lời dặn dò của giám thị coi thi trước khi nhận đề.

Duy Anh cho biết thêm: Học bổng A*Star là học bổng toàn phần 4 năm bao gồm 2 năm trung học và 2 năm dự bị đại học với chi phí toàn bộ tiền ăn ở, học tập, vé máy bay. Học bổng này có trị giá khoảng 22.000 đô-la Sing/năm, ngoài ra mỗi tháng em còn được nhận 200 đô-la Sing để tiêu vặt. Tổng số tiền học tương đương gần 1 tỉ đồng Việt Nam.

Giờ này, Duy Anh đang học tập tại một trong những trường lâu đời và đào tạo tốt nhất ở Singapore - trường Raffles. Duy Anh cho biết sau 4 năm học sẽ tiếp tục thi học bổng đi Mỹ. Duy Anh luôn tự hứa với bản thân, mọi sự thành công đều bắt đầu từ chính bản thân mình.

(Theo Tuổi Trẻ)


Page: [1] 2 3 4 

- Tư vấn nghề nghiệp

Dịch vụ l Tin tức & sự kiện l Thông tin l Góc Sinh viên l Đăng ký trực tuyến l Hình ảnh l Quy định bảo mật l Giới thiệu l Liên hệ

439 Hoàng Văn Thụ, Phường 4, Quận Tân Bình, TP Hồ Chí Minh
Điện thoại: (+ 848) 38479525 – Fax: (+848) 38479975 - Email: info@edulinks.com.vn
Bản quyền thuộc Trung tâm tư vấn du học Edulinks - Công ty TNHH Nối Kết Giáo Dục